Ngày 07/08/2021277
Bộ đội Biên phòng là lực lượng vũ trang cách mạng của Đảng, một thành phần của Quân đội nhân dân Việt Nam, có nhiệm vụ quản lý, bảo vệ chủ quyền, an ninh biên giới quốc gia.Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ của mình, Bộ đội Biên phòng thường xuyên phải tiếp xúc với đồng bào các dân tộc thiểu số, đồng bào theo các tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau. Do vậy, Bộ đội Biên phòng nhất là các đơn vị cơ sở, cấp uỷ, chỉ huy cần thống nhất nhận thức và nắm vững một số quan điểm và chính sách tôn giáo sau đây:
Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng đã từng nói về tôn giáo: phải đoàn kết chặt chẽ giữa đồng bào lương và đồng bào tôn giáo, cùng nhau xây dựng đời sống hoà thuận, ấm no, xây dựng Tổ quốc. Phải chấp hành đúng chính sách và tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng đối với tất cả các tôn giáo.
Đức phật là đại từ bi, cứu khổ, cứu nạn, muốn cứu chúng sinh ra khỏi khổ nạn Người phải hy sinh tranh đấu, diệt lũ ác ma. Nay đồng bào ta đại đoàn kết, hi sinh của cải, xương máu, kháng chiến đến cùng, để đánh tan thực dân phản động, để cứu quốc dân ra khỏi khổ nạn, để giữ quyền thống nhất và độc lập của Tổ quốc. Thế là chúng ta làm theo lòng đại từ đại bi của Đức Phật Thích Ca, kháng chiến để đưa giống nòi ra khỏi khổ ải, nô lệ.
Kinh thánh có câu: "Ý dân là ý chúa". Con đường yêu nước mà đồng bào ta đang đi là hoàn toàn đúng đắn. Tôi mong các cụ phụ lão, các vị giám mục và linh mục hăng hái khuyến khích tín đồ trong mọi công việc ích nước, lợi dân, lương giáo đoàn kết, cả nước một lòng.
Có đồng bào theo đạo Thiên Chúa đã nói: “Sống theo Đảng, chết theo Chúa". Câu nói đó là tổng kết một nhận thức rất đúng tâm trạng của những đồng bào theo đạo có tinh thần yêu nước, họ theo Đảng nhưng vẫn tin Chúa. Chúng ta cần phải biến câu nói ấy thành khẩu hiệu để giáo dục và động viên đồng bào có đạo hăng hái tham gia sản xuất và chiến đấu.
Tín đồ Phật giáo tin ở Phật, tín đồ Gia tô tin ở Đức Chúa trời…, đó là những vị chí tôn nên chúng ta tin tưởng. Nhưng đối với dân ta, ta đừng có làm gì trái ý dân. Dân muốn gì ta phải làm nấy.
Học thuyết Khổng Tử có ưu điểm của nó là sự tu dưỡng đạo đức cá nhân. Tôn giáo Giê- su có ưu điểm của nó là lòng cao cả. Chủ nghĩa Mác có ưu điểm của nó là phương pháp làm việc biện chứng. Chủ nghĩa Tôn Dật Tiên có ưu điểm của nó là chính sách của nó thích hợp với điều kiện của nước ta.
Khổng Tử, Giê-su, Tôn Dật Tiên chẳng có những ưu điểm chung đó sao? Họ đều muốn hạnh phúc cho loài người, cho xã hội. Nếu nay họ còn sống trên đời này, nếu họ hợp lại một chỗ, tôi tin rằng nhất định họ sẽ sống chung với nhau như những người bạn thân thiết. Tôi cố gắng làm học trò của các vị ấy.
Trong Nghị quyết 25, Hội nghị lần thứ 7 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá IX- 2003 đã nêu:
1. Tín ngưỡng tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân, đang và sẽ tồn tại cùng dân tộc trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Đồng bào các tôn giáo là bộ phận của khối đại đoàn kết toàn dân tộc
Thực hiện nhất quán chính sách tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, theo hoặc không theo một tôn giáo nào, quyền sinh hoạt tôn giáo bình thường theo đúng pháp luật. Các tôn giáo hoạt động trong khuôn khổ pháp luật, bình đẳng trước pháp luật.
2. Đảng, Nhà nước thực hiện nhất quán chính sách đại đoàn kết dân tộc
Đoàn kết đồng bào theo các tôn giáo khác nhau; đoàn kết đồng bào theo tôn giáo và không theo tôn giáo. Giữ gìn và phát huy những giá trị tích cực của truyền thống thờ cúng tổ tiên, tôn vinh những người có công với Tổ quốc, với nhân dân. Nghiêm cấm sự phân biệt đối xử với công dân vì lý do tín ngưỡng, tôn giáo. Đồng thời, nghiêm cấm lợi dụng tín ngưỡng tôn giáo để hoạt động mê tín dị đoan, hoạt động trái pháp luật và chính sách của Nhà nước, kích động chia rẽ nhân dân, chia rẽ các dân tộc, gây rối, xâm phạm an ninh quốc gia.
3. Nội dung cốt lõi của công tác tôn giáo là công tác vận động quần chúng
Mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh là điểm tương đồng để gắn bó đồng bào các tôn giáo với sự nghiệp chung. Mọi công dân không phân biệt tín ngưỡng, tôn giáo đều có quyền và nghĩa vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; thông qua việc thực hiện tốt các chính sách kinh tế- xã hội, an ninh- quốc phòng, đảm bảo lợi ích vật chất và tinh thần của nhân dân nói chung trong đó có đồng bào tôn giáo.
4. Công tác tôn giáo là trách nhiệm của cả hệ thống chính trị
Công tác tôn giáo có liên quan đến nhiều lĩnh vực của đời sống xã hội, các cấp, các ngành, các địa bàn. Làm tốt công tác tôn giáo là trách nhiệm của toàn bộ hệ thống chính trị do Đảng lãnh đạo. Tổ chức bộ máy và đội ngũ cán bộ chuyên trách làm công tác tôn giáo có trách nhiệm trực tiếp, cần phải được củng cố và kiện toàn. Công tác quản lý nhà nước đối với các tôn giáo và đấu tranh chống việc lợi dụng tôn giáo chống đối chế độ, chỉ thành công nếu làm tốt công tác vận động quần chúng.
5. Vấn đề theo đạo và truyền đạo
Mọi tín đồ đều có quyền tự do hành đạo tại gia đình và cơ sở thờ tự hợp pháp theo luật pháp và được pháp luật bảo hộ, được hoạt động tôn giáo, mở trường đào tạo chức sắc, nhà tu hành, xuất bản kinh sách và giữ gìn, sửa chữa, xây dựng cơ sở thờ tự tôn giáo của mình theo đúng qui định của pháp luật.
Việc theo đạo, truyền đạo cũng như mọi hoạt động tôn giáo khác đều phải tuân thủ theo hiến pháp và pháp luật; không được lợi dụng tôn giáo tuyên truyền tà đạo, hoạt động mê tín dị đoan, không được ép buộc người dân theo đạo. Nghiêm cấm các tổ chức truyền đạo và các cách thức truyền đạo trái phép, vi phạm các qui định của hiến pháp và pháp luật.
Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X của Đảng chỉ rõ: "…. Đồng bào các tôn giáo là bộ phận quan trọng của khối đại đoàn kết dân tộc. Thực hiện nhất quán chính sách tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, theo hoặc không theo tôn giáo của công dân, quyền sinh hoạt tôn giáo bình thường theo pháp luật. Đoàn kết đồng bào theo các tôn giáo khác nhau, đồng bào theo tôn giáo và đồng bào không theo tôn giáo. Phát huy những giá trị văn hoá, đạo đức tốt đẹp của các tôn giáo. Động viên, giúp đỡ đồng bào theo đạo và các chức sắc tôn giáo sống "tốt đời, đẹp đạo". Các tổ chức tôn giáo hợp pháp hoạt động theo pháp luật và được pháp luật bảo hộ. Thực hiện tốt chương trình kinh tế- xã hội, nâng cao đời sống vật chất, văn hoá của đồng bào các tôn giáo. Tăng cường công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ làm công tác tôn giáo. Đấu tranh ngăn chặn các hoạt động mê tín dị đoan, các hành vi lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo làm phương hại đến lợi ích chung của đất nước, vi phạm quyền tự do tôn giáo của công dân"
Điều 70, Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992 (đã được sửa đổi, bổ sung năm 2001) có nêu:
Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật.
Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ.
Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tự do tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước.
Trong Pháp lệnh Tín ngưỡng- Tôn giáo cũng đã qui định:
Điều 1
Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào.
Nhà nước đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ.
Không ai được xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân. Không ai được xâm phạm đến quyền tự do ấy.
Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật.
Công dân có tín ngưỡng, tôn giáo hoặc không có tín ngưỡng, tôn giáo cũng như công dân có tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau, phải tôn trọng lẫn nhau.
Điều 2
Chức sắc, nhà tu hành và công dân có tín ngưỡng, tôn giáo được hưởng mọi quyền công dân và có trách nhiệm thực hiện nghĩa vụ công dân.
Chức sắc, nhà tu hành có trách nhiệm thường xuyên giáo dục cho tín đồ lòng yêu nước, thực hiện quyền, nghĩa vụ công dân và ý thức chấp hành pháp luật.
Điều 5
Nhà nước đảm bảo quyền hoạt động tín ngưỡng, hoạt động tôn giáo và qui định của pháp luật; tôn trọng giá trị văn hoá, đạo đức tôn giáo; giữ gìn phát huy những giá trị tích cực của truyền thống thờ cúng tổ tiên, tưởng niệm tôn vinh những người có công với nước, với cộng đồng nhằm góp phần cùng khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đáp ứng nhu cầu tinh thần của nhân dân.
Điều 6
Quan hệ giữa nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam với các quốc gia, tổ chức quốc tế về vấn đề liên quan đến tôn giáo phải dựa trên nguyên tắc tôn trọng độc lập, chủ quyền không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau.
Điều 8
Không được phân biệt đối xử vì lí do tín ngưỡng, tôn giáo; vi phạm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân.
Không được lợi dụng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo để phá hoại hoà bình độc lập, thống nhất đất nước; kích động bạo lực tuyên truyền chiến tranh, tuyên truyền trái với pháp luật, chính sách của Nhà nước, chia rẽ nhân dân, chia rẽ các dân tộc, chia rẽ các tôn giáo; gây rối loạn trật tự công cộng, xâm hại đến tính mạng, sức khoẻ, nhân phẩm, danh dự, tài sản của người khác, cản trở việc thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân, hoạt động mê tín dị đoan và thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật khác.
ThS. Nguyễn Văn Cường