Ngày 15/08/20211512
Góp ý Dự thảo văn kiện Đại hội XII là đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng trong toàn Đảng, toàn dân, toàn quân nhằm động viên, tập hợp trí tuệ, phát huy tinh thần dân chủ, trách nhiệm của cán bộ, đảng viên và các tầng lớp nhân dân tham gia quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước. Sau khi Dự thảo văn kiện trình Đại hội XII của Đảng được công bố công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng để lấy ý kiến của các tầng lớp nhân dân, bên cạnh rất nhiều ý kiến chân thành, tâm huyết của các tầng lớp nhân dân trong nước và kiều bào ta ở nước ngoài, thì các thế lực thù địch cũng tranh thủ cơ hội này để xuyên tạc chế độ chính trị ở Việt Nam, xuyên tạc vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam nhằm gây chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, chia rẽ Đảng với Nhà nước, Quân đội và Nhân dân, hướng cách mạng Việt Nam sang con đường phát triển tư bản chủ nghĩa.
Trong đó, Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là một bộ phận rất đắc lực của các thế lực thù địch đối với cách mạng Việt Nam như họ thừa nhận “Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là một tổ chức chính trị dân chủ đối lập của Việt Nam”. Vì thế, các câu hỏi mà họ rêu rao là những luận điệu sai trái, bịp bợm, một sự quy chụp, áp đặt không căn cứ của các thế lực thù địch nhằm chống phá Đảng, Nhà nước ta. Cần nhấn mạnh rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam vừa là sự lựa chọn tất yếu khách quan từ lịch sử hàng nghìn năm đấu tranh giai cấp và giải phóng dân tộc; vừa là sự lựa chọn duy nhất đúng của nhân dân Việt Nam; Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ mãi mãi là lực lượng chính trị duy nhất đủ khả năng lãnh đạo cách mạng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
Thật vậy, trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, ở Việt Nam đã từng tồn tại một số tổ chức như: Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập năm 1925 là tổ chức yêu nước và cách mạng đầu tiên chủ trương làm cách mạng giải phóng dân tộc và cách mạng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Hay Tân Việt Cách mệnh Đảng cũng là một tổ chức yêu nước và cách mạngtheo đường lối của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Ngoài ra, còn có một bộ phận giai cấp tiểu tư sản chủ trương dương ngọn cờ tư tưởng tư sản để tập hợp quần chúng xung quanh Việt Nam Quốc dân Đảng (12-1927), song do bất lực, nên sau bạo động Yên Bái, Việt Nam Quốc dân Đảng đã tan rã, theo đó mà ngọn cờ phản đế, phản phong, ngọn cờ giải phóng dân tộc đã chuyển hẳn về tay giai cấp vô sản Việt Nam. Vì vậy, yêu cầu khách quan khi đó là giai cấp vô sảnViệt Nam phải được tiếp thu chủ nghĩa Mác-Lênin để trở thành giai cấp đảm nhiệm sứ mệnh lãnh đạo cách mạng.
Thực tiễn cho thấy, từ khi thực dân Pháp xâm lược nước ta, nhân dân ta đã liên tiếp đứng lên chống lại chúng với hàng trăm phong trào và các cuộc khởi nghĩa dưới ngọn cờ của các sĩ phu, các nhà yêu nước đương thời, nhưng đều thất bại và bị thực dân Pháp đàn áp dã man tàn bạo, bởi thiếu đường lối cứu nước đúng đắn. Giữa lúc cách mạng Việt Nam đang chìm trong cuộc khủng hoảng về đường lối cứu nước, Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước và chính Người đã tìm ra con đường giải phóng dân tộc.Chủ nghĩa Mác-Lênin và những tài liệu tuyên truyền của Người được giai cấp công nhân, nhân dân lao động nước ta khi đó đón nhận như “người đi đường đang khát mà có nước uống, đang đói mà có cơm ăn”. Từ phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân và các tầng lớp nhân dân phát triển mạnh mẽ, đòi hỏi phải có tổ chức đảng chính trị lãnh đạo. Và thực tế là, chỉ trong thời gian ngắn, ở Việt Nam đã có ba tổ chức cộng sản được thành lập: Đông Dương Cộng sản Đảng (6-1929); An Nam Cộng sản Đảng (7-1929); Đông Dương Cộng sản Liên đoàn (9-1929). Sự ra đời của ba tổ chức Cộng sản là xu thế tất yếu và ba tổ chức cộng sản đã lãnh đạo nhân dân tiến hành đấu tranh mạnh mẽ hơn. Đây là bước chuẩn bị trực tiếp cho việc thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam sau này.
Sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam là kết quả tất yếu trong quá trình vận động cách mạng Việt Nam. Đánh dấu bước trưởng thành của giai cấp vô sản và chứng tỏ xu hướng cách mạng vô sản là phù hợp với thực tiễn cách mạng Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời khẳng định giai cấp công nhân và đảng tiên phong của nó đứng ở vị trí trung tâm và giữ vai trò lãnh đạo cách mạng. Điều đó quyết định nội dung, xu hướng phát triển của xã hội Việt Nam giành độc lập dân tộc đi tới chủ nghĩa xã hội. Sự lựa chọn con đường cách mạng đó phù hợp với nội dung và xu thế cách mạng của thời đại mới được mở ra từ Cách mạng Tháng Mười Nga và chỉ có đường lối độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội mới bảo đảm độc lập, tự do thật sự cho dân tộc.
Như vậy, sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam là kết quả của cuộc đấu tranh giai cấp và đấu tranh dân tộc ở nước ta; là sản phẩm của sự kết hợp chủ nghĩa Mác-Lênin với phong trào công nhân và phong trào yêu nước; là kết quả của quá trình lựa chọn, sàng lọc nghiêm khắc của lịch sử. Đó còn là kết quả của quá trình chuẩn bị đầy đủ về chính trị, tư tưởng và tổ chức của một tập thể chiến sĩ cách mạng, đứng đầu là lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc. Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời là một dấu mốc lớn đánh dấu bước ngoặt trọng đại trong lịch sử cách mạng Việt Nam, chấm dứt cuộc khủng hoảng về đường lối cứu nước; đồng thời, chứng tỏ giai cấp công nhân Việt Nam đã trưởng thành, đủ sức lãnh đạo cách mạng.Từ năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam, một chính đảng kiểu mới đã chính thức bước lên vũ đài chính trị, gánh vác sứ mệnh lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Kể từ đó, dân tộc ta đã làm nên những chiến công rạng rỡ, viết tiếp những trang sử vàng chói lọi.Điều đó cho thấy, vì sao Đảng Cộng sản Việt Nam là đảng duy nhất lãnh đạo cách mạng; vì sao Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam ghi nhận vai trò, trách nhiệm lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Từ thực tế trên cho thấy, trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam chưa khi nào có và hiện tại cũng như tương lai sẽ không thể có chính đảng nào khác có đủ năng lực lãnh đạo cách mạng Việt Nam, hay chia sẻ quyền lực chính trị với Đảng Cộng sản Việt Nam như Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đang rao giảng và ảo tưởng. Thực tế đó là minh chứng sinh động và thuyết phục để khẳng định, lựa chọn Đảng Cộng sản Việt Nam “là sự lựa chọn của chính lịch sử, sự lựa chọn đã dứt khoát từ năm 1930 với sự ra đời của Đảng ta trong lúc các phong trào cứu nước từ lập trường Cần Vương đến lập trường tư sản, tiểu tư sản, qua khảo nghiệm lịch sử đều lần lượt thất bại”; theo lôgic như vậy thì, chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới là chính đảng duy nhất có đủ năng lực lãnh đạo thành công cách mạng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
Trần Đăng(Blog Nhân văn Việt)